ĐÊM TRƯỜNG TRUNG CỔ

By BÙI QUANG CHÂU

 

MƯỜI ĐIỀU TỰ RĂN

( trích trong Truyện Dài : ĐÊM TRƯỜNG TRUNG CỔ - bản thảo )

 

1Lời nói gió bay     Ý hay chép lại

    Mỗi lần trót dại   Nhớ ghi lấy ngày

 

2Đi giữa đất trời  Đường thẳng ngắn nhất

   Đi vào lòng người  Theo đường dích dắc

 

3.  Ánh mắt trái tim   Cách một gang tay

   Trái tim khối óc   Mấy tầng chim bay

 

4.  Một miếng trầu cay  Gói đầy duyên số

    Đôi mắt lá răm     Nghìn cân thuóc nổ

 

5.  Đừng lo trên mộ     Hậu thế khắc gì?

    Mong Đời quá ngọ   Bạn đừng thưa đi

 

6. Muốn hiểu cuộc đời  Mở to đôi mắt

    Muốn nhìn rõ mình   Nhắm mắt rõ nhất

 

7.  Con chim mãi hót  Bị người bắn rơi

     Con thú say mồi    Dễ sa vào bẫy

 

8.  Lời nói là vàng  Vàng đâu quý nhất!

     Im lặng là Ngọc  Ngọc quý dễ mất

 

 

9.  Tục ngữ có câu : "Đầu xuôi đuôi lọt"

     Có kẻ qua cầu   Nửa chừng ván mọt

 

10.  Viết một bài thơ  Khó nhất câu kết

      Sống Đẹp Một Đời  Khó nhất cái Chết 

 

 

 

 

 

More...

CHỜ XUÂN

By BÙI QUANG CHÂU














Gió mây khẽ động dạt dào
Cỏ Hoa lồng bóng tiêu dao Đất Trời
chờ XUÂN - TRĂNG đứng chơi vơi
Hồn mơ - mộng tỉnh thềm mai chén đào
Giao Thừa  hương rượu bốc cao
tràn đêm  Trừ Tịch - Tình Xao nỗi tình
men lòng khai bút đề minh

Vườn Thơ thắp áng lung linh vận... Chào !


2. Thất Ngôn:

động khẽ rèm mây gió dạt dào
cỏ hoa lồng bóng cảnh tiêu dao
Chờ XUÂN - TRĂNG Đợi thềm mai lạnh
Tỉnh Mộng - Hồn Mơ Chén Cúc Đào
ngợp phút Giao Thừa Cơn Rượu cháy
tràn đêm trừ tịch Nỗi Tình Xao
Men Lòng dậy bút say dòng cảm
Thắp Sáng Vườn Thơ Dệt Vận... Chào !


 


More...

QUA MỖI LẦN VỀ THĂM BIỂN

By BÙI QUANG CHÂU


đã về nhiều phía biển ấy thăm Em
sao mỗi lần xa không quên nỗi nhớ
có phải trong tim mình - Em cũng nghe giấc trở
bồi hồi mà thân quen

Anh lại về phía biển ấy thăm Em
chiều cuối đông gió thổi hoài tê buốt
nhưng trong tim anh có hương tình tha thiết
sưởi ấm đường anh qua

mỗi lần anh đến và mỗi lần xa
biển vẫn xanh - ngời xanh không đổi sắc
và lớp lớp sóng giữa trùng dương..
                                                  xa tít tắp
vẫn hằng mong ngày tới bờ thân yêu
biết không Em ? Anh nhớ! Nhớ biển nhiều
bởi ước mơ cuộc đời tháng năm đâu xoá được
bởi trong cõi lòng anh dấu chân Em bước đến
sẽ không bao giờ mất đi



More...

BIỂN VÀ EM

By BÙI QUANG CHÂU



giữa đại dương sâu có sóng lớn bao giờ
mà sao khi tới bờ - Sóng chồm lên dữ dội
như những Lứa Đôi đợi chờ nhau Mãi
Gần nhau rồi thành Ngọn Lửa bùng lên!

More...

XUÂN

By BÙI QUANG CHÂU








1.
TA từ thủa biết làm NGƯỜI
nhìn mà chẳng thấy XUÂN cười với TA
trải đời mấy chục XUÂN qua
nhìn mà chẳng biết XUÂN già hay không?

2.
XUÂN hồng lạnh lắm Người ơi!
Giọt nồng thánh thoát chơi vơi chén tình
đáy sông Trăng chết- lặng im
hồn thơ ngây ngất bên mình: Rượu - Hoa

3.
ngày xanh rồi cũng qua mau
tóc xanh rồi cũng phai màu thời gian
ngậm ngùi đón bước XUÂN sang
hồn TA chừng lại cưu mang cuộc tình?


More...

THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO

By BÙI QUANG CHÂU


Hơn Ba Mươi năm một thế hệ mới đã trưởng thành. Chiến tranh chỉ còn lại trong kí ức. Thời gian vẫn trôi đi và trôi đi mãi... Nhưng những vần thơ Đẹp viết về Người Lính viết vế đạn bom viết về một thời lửa cháy vẫn luôn sống mãi với thời gian... Rất nhiều Bài Thơ của Nhà Thơ Nguyễn Trọng Tạo là như thế. 


 




Những người lính đi qua thành phố
 



Những người lính đi qua thành phố

Màu áo xanh dễ nhận giữa bao người
Màu áo xanh gần gũi chợt xa vời
Lại chợt hiện vội vàng qua năm tháng 

Những người lính dễ làm ta xúc động
Mắt long lanh đứng ngắm dãy nhà cao
Ba lô sau lưng như cùng ngước nhìn theo
Ngỡ thành phố nghiêng mình giây phút ấy

Cổng vườn hoa nhiều lần ta bỗng thấy
Màu áo xanh người lính lẫn bóng màu
Lẫn lứa đôi cười nói dắt tay nhau
Anh háo hức bước lên xe điện cũ 

Những người lính đi qua thành phố
Người trẻ măng người tóc bạc phơ
Chân dép lốp hay chân giày cao cổ
Chẳng nhiều đâu nhưng chưa vắng bao giờ...

*** 

Người lính đi qua kỷ niệm tuổi thơ
Qua bao tết xa nhà qua bao mùa rụng lá
Qua bom đạn chia tay gặp gỡ
Bao cát vàng đất đỏ đá mòn trơn 

Người lính đi bước nhớ lại bước thương
Tiếng chim hót ngỡ ngàng khu rừng cháy
Khát se môi thèm suối oà nước chảy
Bỗng biển đề: "Suối độc" - lội qua nhanh 

Người lính đi qua mấy cuộc chiến tranh
Nói về súng dẫu nhiều - chưa nhàm cũ
Nói mất mát hy sinh dẫu cạn lời - chưa đủ
Núi lặng thầm khóc bạn dưới sao khuya 

Người lính đi kiên nhẫn tự bao giờ
Qua trận thắng lại đến cùng trận đánh
Qua cái chết lại đến cùng bom đạn
Bao lá cờ cắm mốc dọc đường qua... 

Người lính đi xáp mặt bao kẻ thù
Bao loài hoa đã nở và đã rụng
Núi rừng đỏ mẫu đơn bưng biền bông súng trắng
Vai đậu đầy Thốt Nốt nhớ Chăm Pa ... 

***

Em ơi em em trong trắng vô tư
Nếu em đã đem lòng yêu người lính
Giờ tan ca đừng mong người yêu đón
Ngước sao trời hãy tin đấy là anh! 

Nếu em là vợ lính dẫu thời bình
Hãy xem bài cho con sau mỗi lần tan học
Con khó bảo đừng một mình ngồi khóc
Đừng đợi anh xách nước thổi cơm chiều 

Mẹ già ơi thương nhớ dẫu dâng trào
Mẹ cứ nhắc tên con đừng lo con vấp ngã
Lối con đi - nào lối mòn thuở nhỏ
Và mẹ là Mẹ Lính - dễ dàng đâu !... 

*** 

Người lính đi qua lòng mình thẳm sâu
Qua cắn rứt đời thường những ngày gian khó nhất
Ấm áp kề bên kề bên rét buốt
Cái sống và cái chết - giữa là anh 

Giữa cái còn cái mất quá mong manh
Như sợi tóc mảnh mai hơn sợi tóc
Với kẻ thù vô hình không thể dùng súng được
Chút yếu mềm - cây cứng gió thổi bay 

Người lính đi nhẹ nhõm bất ngờ thay
Khiến bên đường bao mắt nhìn ngơ ngác
Khiến vòm cao gió ngân lên âm nhạc
Tiếng ve dâng trong vắt thuở ban đầu..... 

*** 

Phía sân ga những người lính lên tàu
Những người lính đi qua thành phố
Tiếng bánh sắt rung kính bao cửa sổ
Tiếng còi chào xoáy ốc cuối trời xa 

Con tàu mang người lính chúng ta đi
(Chưa hết giặc chưa thể nào khác được)
Rồi con tàu lại về ga xuất phát
Người lính đi - áo xanh rợp chiến hào

Thành phố ngước nhìn theo những ngọn núi thật cao! 

1983
NGUYỄN TRỌNG TẠO


More...

TÌM BƯỚC CỐ NHÂN

By BÙI QUANG CHÂU


Chân bước mỏi giữa hai bờ hoang dã
trên đường Về thấm áo giọt sương khuya
dấu tích cũ vùi chôn trong sỏi đá
Người tìm Người mù tận ở bên kia

TA dừng bước tháng năm chờ dĩ vãng
ngược thời gian tìm gặp bóng Ai xưa?
màu đất lạnh thiên thu chìm quên lãng
hồn núi sông góp nhặt những âm thừa

bài thơ dở dang hoài thương niệm cổ
gót Thi Nhân băng dặm núi rừng sâu
tìm trong đất muôn ngàn hoa hạnh ngộ

hẹn cùng nhau gặp lại thủa ban đầu


More...

CẢM XUC THÁI NGUYÊN

By BÙI QUANG CHÂU




Hồ Núi Cốc - Thái Nguyên ( Ảnh Trên Mạng)




Biết viết gì về Đất Mẹ Thái Nguyên?
Ừ! Ấm lạnh phải đâu là chuyện lạ
Trăng hạ huyền mênh mang có đủ vàng sắc lá?
cơn mưa cuối mùa thảng thốt những buồn lo...


More...

THẪN THỜ VŨNG TÀU

By BÙI QUANG CHÂU


Cho M Ng

Ta lại về Vũng Tàu những ngày mưa
Biển rất đẹp mỗi khi trời hửng nắng
chút mỏi mệt qua mỗi mùa xao động
chút thẫn thờ trên bãi vắng nhớ Em

Vũng Tàu mưa nhiều lặng lẽ đường đêm
li cà phê bên nhau ngày gặp lại
con sóng đêm dồn về Bến Đợi
Anh thả hồn trên đảo đá chơi vơi !

Vũng Tàu hôm nay đồng nghiệp khắp nơi nơi
chung chén rượu. Chao ôi! Thân thiết thế
vui quá đêm nay làm sao Ta ngủ được
chuyện Văn Chương muôn nẻo cứ theo về...

momg mỗi mùa lại đến một Miền Quê
như Vũng Tàu lần này Ta hội tụ
Vũng Tàu ơi ! Chắc rằng Em sẽ nhớ

Biết bao giờ đến nữa với nhau đây?


More...

NỢ

By BÙI QUANG CHÂU


Cuộc Đời Vay Trả - Trả Vay!
Thời Gian Đặt NỢ Vào Tay Chất Chồng
NỢ Từ Thủa Mới Lọt Lòng
Sữa Thơm Của MẸ Máu Hồng Của CHA
NỢ Người Một Điệu Dân Ca
NỢ Quê Hạt Gạo Phù Sa Lỡ Bồi
NỢ Em Tần Tảo Một Đời
NỢ Con Một Ánh Mắt Cười Thơ Ngây
Giật Mình Chiều Tím Chân Mây
Vẫn Nguyên Vẹn NỢ Như Ngày Sơ Sinh...


More...