NGUYỄN KHẢI ÔNG LÀ AI?

By BÙI QUANG CHÂU

  Đi tìm cái tôi đã mất
Tùy bút chính trị của Nguyễn Khải
( Xem tiếp)

More...

THƠ: ĐOÀN VĨNH PHÚC

By BÙI QUANG CHÂU

QUA ĐÊM Ở NHÀ BẠN
Tặng Anh Thọ - Nguyên Giảng viên Trường Đại học Sư phạm Vinh

1. Qua đêm ở nhà bạn

Chim Phí bay đi tuyệt mù chín phương mây chiếu đơn ở lại lạnh hình hài mệt mỏi cuộc nhân sinh nước mắt. Người thiếu phụ cà phê quán ViMi ngồi trong góc tối hát " Tôi ơi đừng tuyệt vọng". Mười ba năm bưng mặt làm ngơ tháng ngày đắp đổi nuôi con chồng trong li tấc mà son phấn hửng hờ.

2. Qua đêm ở nhà bạn
Vợ bạn tóc lục tuần ngồi kể chuyện vu vơ nhà cửa mắt đã chân chim nếp mi cười chị có thể ngủ ấm khi đêm chồng về. Đợi đèn chong chong suốt trăm năm năm thức lịch kịch ngoài kia gió khua cánh cửa đời động lòng cuộc chữ chưa bày đời người đã hết.
Ôi thơ là gì mà con chữ trải mình đêm trắng. Những thông điệp cứ lạc hoài trơ trơ gỗ với nhân sinh nóng bỏng.
3. qua đêm ở nhà bạn
Nhà đơn sơ sạch mùi tinh khiết. Bốn mươi năm cặm cụi gõ đầu trẻ bạn về gỗ gường thô vui đạm bạc. Nội đã ngủ rồi khói hương bàn thờ đã thắp tôi bỗng muốn vợ bạn có bàn tay ấm của chồng ngủ thôi

4. Qua đêm ở nhà bạn còn tôi lạnh hình hài nghe mối mọt trở mình gặm cõi không tịch mịch

Bà Rịa Đêm 13/7/2009./

ĐOÀN VĨNH PHÚC

More...

MƯỜI HAI BẾN NƯỚC

By BÙI QUANG CHÂU


Thương phận gái mười hai bến nước
Em bỏ đi dạo ấy tự bến nào ?
tắm bến trong hay dầm bến đục ?
sao không về để sông nước xôn xao ?

Em  tảo tần theo chồng nơi đất khách
Tôi làm dâu trăm họ xứ người
bỏ lại quê nghèo một thời thơ dại
thủa bắt cua đồng làm nghé ọ rong chơi

Em cứ thế gập ghềnh phận gái
Tôi vung tay xài cạn tuổi thơ
Sợi Tóc Bạc Rơi Xuống BÀN TAY TRẮNG!
dòng sông quê lại mỗi đứa một bờ


More...

NHỚ NGƯỜI XA

By BÙI QUANG CHÂU


núi vẫn xanh và mây vẫn bay
phố âm thầm đợi có Ai hay ?
lối xưa Ta đứng buồn lên mắt
ngõ hẹn sương buông chạnh cuối ngày
buổi ấy nắng chiều hanh mái tóc
bây chừ gió chướng lạnh bàn tay
Em xa xôi quá không chung bước
để rượu xuân chừ Ai ngất say ?

More...

DÒNG TÁI NGỘ

By BÙI QUANG CHÂU


Một Thời cơm áo : Báo và Thơ
bổn phận lo xong giấy mực chờ
mấy chục năm rồi quên lại nhớ
bao nhiêu đêm đã ngủ còn mơ
xa nhau mến gửi tình non nước
Gần gũi thương trao nghĩa bến bờ
mực giấy rong rêu đầu tuyết nhuộm
giao mùa hẹn gặp buổi ban sơ




More...

CÕI VÔ THƯỜNG

By BÙI QUANG CHÂU


Kính tặng Nhà Văn ĐỨC BAN

một đường sớm muộn như nhau
ra đi Em trước Bác sau không chừng
tử sinh quy luật trời chung
mất còn là lẽ vô cùng trong ta
vãng sanh ra khỏi ta bà
mất là hội ngộ còn là phân li
căn nguyên bất khả tư nghì
trở về từ cõi ra đi vô thường

More...

TIẾNG ĐÊM

By BÙI QUANG CHÂU


Tâm sự với Nhà văn ĐỨC BAN

bỗng dưng một cánh Chim Trời
lạc loài bay gọi Bóng Người trong đêm
phiêu bồng ngày tháng lãng quên
hồn hoang nương gió cánh chim theo về
xa nghe văng vẳng bốn bề
tiếng đêm thổn thức Tình Quê đong đầy !

More...

Giao Lưu Với Đoàn Nhà Văn Thụy Điển. tại khu Tưởng Niệm Nguyễn Du

By BÙI QUANG CHÂU

Các Nhà Văn chụp ảnh lưu niệm tại khu Tưởng Niệm Nguyễn Du   22-5-2009           
                  Preview
Trong cuộc hội thảo giới thiệu chuyên đề
                                                         Preview 

More...

MEN RƯỢU LI BÔI

By BÙI QUANG CHÂU


Thôi im đi ! Ta biết nỗi buồn rồi !
                               Nê - đơ- van

Anh đã biết Em ơi đừng nói nữa
chuyện đau buồn nghịch cảnh buổi chia li
hẹn một ngày Anh trở lại Vườn Thi
ngang qua đó hái một cành hoa tím

cài thương nhớ lên Đài Trang Kỉ Niệm
để tìm về kỉ niệm bóng Thu xa
đêm tàn canh thao thức dưới trăng tà
hồi tưởng lại một quãng đời niên thiếu

thủa Em còn buông rèm so dáng liễu
má ửng hồng mỗi độ thấy Anh sang
gieo lời ca lên tiếng nhạc cung đàn
lay nhẹ đảo cánh chim trời bạt gió

Anh lần phím bâng khuâng bên quán nhỏ
Em lặng thầm đan lối mộng thơ ngây
quyện đường kim từng sợi kết đêm ngày
dệt nhung lụa một thời ươm Tuổi Ngọc

để bây giờ mỗi lần nghe Em khóc
Anh nghẹn ngào thương Dòng Lệ Đài Trang
nhớ khi xưa Em Lá Ngọc Cành Vàng
lưng ong bướm gieo mùa say mộng ảo

Anh lặng lẽ kết đời trên mảnh áo
tuổi học trò nhỏ bé lắm Em ơi!
đường công danh sự nghiệp cách xa vời
ôm chưa trọn vòng tay đâu dám hẹn

thôi Em hãy cùng Anh nâng cạn chén
Trút Đau Buồn Lên Men Rượu Li Bôi
con thuyền xưa cặp bến lỡ muộn rồi
ngăn bổn phận đã chứa đầy ngang trái

đành chấp nhận thương đau dừng bước lại
suy  nghĩ nhiều chẳng còn cách nào hơn
Em nát tan Anh như kẻ mất hồn
từng cánh bướm chập chờn bên gối mộng

xin trang trải bình yên lên sự sống
cho anh lành vơi nhẹ bước Em đi
con đường xưa thương lối cũ Anh về
tìm nhặt mảnh linh hồn trên đỗ vỡ

làm hành trang theo bước đời sương gió
gói nỗi niềm chôn lặng sóng yêu thương
gặp lại đây rồi đôi ngã đôi đường
sầu tím nhuộm hai phương trời rong ruổi

chuyện tình yêu ngày đầu thương ngày cuối
nỗi đau buồn lần trước vướng lần sau
rời sân ga chia cách mấy con tàu
đem li biệt rắc lên hồn viễn xứ

hãy gác lệ nhìn nhau về quá khứ
trên bóng hình từng kỉ niệm xa xưa
rồi quên đi cơn lốc chuyển sang mùa
tim bớt lạnh khi sương chiều rơi xuống !

More...

Thác Táng Tinh ( Thác Gió thác Tiên ) giữa rừng nguyên sinh Đèo Gió Xín Mần.

By BÙI QUANG CHÂU

Em Ngọc Minh XÍn Mần Hà Giang Tặng anh Khánh Linh
Ảnh Thác Táng Tinh ( Thác Gió) thác Tiên  trong rừng nguyên sinh Đèo Gió di sản thiên nhiên  Huyện Xín Mần tỉnh Hà Giang   ảnh được chụp nhìn từ dưới lòng suối nhìn lên. Dòng suôic trong nhìn thấy từng hạt cát ở đáy   Làn nước trong vắt  màu nước vàng xanh bởi sắc nắng và lá rừng

More...